KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO - SAI ĐI
KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO
" CÁC CON HÃY RA ĐI GIẢNG DẠY CHO MỌI NGƯỜI "
NGƯỜI
CHA BẤT ĐẮC DĨ
-----------------------------------------------------------------------------------------
……. Ngày xửa ngày xưa , có một nhà tu
khổ hạnh nhưng lại rất giàu lòng nhân ái . Nhà tu sống rất thanh bần . Bỗng –
một ngày kia , gặp được cơ may nên trở thành người giàu có . Hồi đó , khi còn là một chàng trai gầy gò , nghèo khổ . Nhà tu đã được một người bụng nuôi nấng và
cho ăn học thành tài ……
----------------------------------------------------------------------------------------
Nhà tu thường kể lại câu chuyện này cho các đệ
tử của mình nghe nhưng các học trò của Thầy lại cười cho rằng đó chỉ là một
trong những bài học đạo đức của Thầy mà thôi ! Rất bận rộn , nhưng tuần nào
cũng vậy . Thầy đều dành ra buổi chiều ăn mặc thật giản dị , bình thường và đi
dạo quanh nhà thờ . Nói là đi dạo , nhưng thật ra đó là lúc để thầy vừa đọc
kinh vừa tập thể dục và tìm gặp những ai
cần sự giúp đỡ , vì nghĩ rằng biết đâu sự quan tâm của mình sẽ là một cơ hội
cho tha nhân . Một tối nọ , như thường lệ . Cứ vào lúc 19h30 là lớp học giáo lý
hôn nhân lại bắt đầu và kết thúc vào khoảng 21h . Cuối giờ học , lúc đang chuẩn
bị ra về . Đột nhiên , có một cậu học trò đến gặp thầy . Bất giác , nhà tu đã
phải dừng lại vì thoáng thấy dáng vẻ của chàng trai sao mà thiểu não quá ! Cùng
với bộ quần áo công nhân tỏ rõ sự nghèo nàn là nỗi tuyệt vọng lồ lộ hiện lên
trên gương mặt .
- Chào con , có chuyện gì vậy ?
Câu hỏi êm ái của thầy khiến chàng
trai rùng mình . Cái rùng mình trong bóng tối của đêm đông khiến trái tim nhân
hậu của thầy ngần ngại và đau nhói ! Thầy rất biết giới hạn của mình . Tiền bạc
, thầy không thiếu . Một công việc làm , thầy sẵn sàng giới thiệu cho
chàng trai và nếu dù cho đó là một căn bệnh hiểm nghèo thì thầy cũng có thể
tặng một khoản tiền giúp đỡ đủ để mua một chiếc quan tài !!!
- Con không thể nói gì với ta sao ?
Giọng chàng trai đẫm nước mắt :
-
Thưa thầy , con yêu cô ấy ! …..
Ah , người thầy có thể hiểu được .
Đôi trẻ thiết tha yêu thương nhau nhưng cha mẹ nhất định ngăn cản bằng cách
thách chàng trai một đám cưới linh đình !!! ….. Người thầy mỉm cười :
- Ta sẽ tặng con tất cả những gì
nhà gái muốn !
- Không ! ….. Không ai có thể !
….. Giọng chàng trai tuyệt vọng .
- Nhưng ….. Ta có thể !
Câu trả lời tự tin và quả quyết
của người thầy chỉ khiến cho chàng trai lún sâu thêm trong cay đắng !
- Đến Ông Trời cũng không thể làm
gì được ! Tối nay con và nàng hẹn nhau đi học bữa cuối . Rồi sau đó …..
Giờ đến phiên người thầy rùng mình
! ….. Rồi sau đó ! …..
- Nhưng … Cái gì là không thể
? - Người thầy gặng hỏi …..
- Cha mẹ nàng chẳng đòi hỏi gì cả
ngoài chuyện con phải đưa cha mẹ đến thăm nhà gái !
- Oh , một thách cưới thật khắt khe !
Như ta đây , nếu nhà gái đòi con trai ta phải đưa mẹ nó đến thì ta biết làm sao
khi Ta không … có vợ !!!
- Không phải như vậy ? Chàng trai kêu lên !
- Vì
con không có cha !!!
- Con lớn lên chỉ có mẹ mà thôi ! Nhưng Mẹ con lại là người ngoại giáo nên không
chịu cho con theo đạo !!! Làm sao họ dám gả con gái cho một người không rõ gốc
tích , lai lịch như con ?
Người thầy chợt hiểu ra sự việc .
Ông đặt tay lên vai chàng trai và cảm nhận được toàn bộ sức nặng của cuộc sống
đang đè chặt trên đôi vai non nớt này ….. Có tiếng chân rón rén bước đến gần và
một cô gái xuất hiện . Dù cô đang mặc một chiếc áo dày và cái mũ len trùm xuống
che khuất cả nửa khuôn mặt nhưng người thầy vẫn nhận ra cô bé thật xinh xắn và
đang đau khổ đến nhường nào . Ông nhìn thấy rõ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt cô gái dù trời xẩm tối ………… Một ý nghĩ thoáng
qua đầu …..
Người thầy mỉm cười : - Chào
con …..
Cô gái đưa tay lên miệng để che
một tiếng kêu kinh ngạc , còn chàng trai thì sửng sốt !!! Người thầy biết rằng đôi trai gái kia ngạc
nhiên vì cho rằng một người trạc tầm 30 tuổi chỉ lớn hơn dăm ba tuổi thì làm
sao xứng làm cha mẹ được ? Ai có thể tin vào điều đó ? …..
- Chuyện này dễ mà ! Sao các con
không nhờ các thầy lớn tuổi đỡ đầu và đứng ra đại diện cho gia đình ?
- Nhưng không ai chịu nhận cả !
Cậu học trò trả lời và nói tiếp :
- Các thầy ấy không chịu giúp vì sợ
chúng em sau này không tròn bổn phận ạ ! Thầy Quế nói rằng : Sao các em không
tìm thầy Hoàng ? Biết đâu thầy ấy sẽ chịu giúp các em ! Vì vậy nên bây giờ
chúng em chỉ còn biết trăm sự nhờ vào thầy mà thôi ! Rất mong thầy thương nhận
lời .
- Nhưng ….. Trông Thầy còn trẻ lắm
! Làm sao có thể nhận làm cha của các em được ! Ai họ chịu tin hả con ? …..
( Quả thật như thế vì nhìn dáng dấp của ông thầy và chàng trai trẻ kia không
chênh lệch nhau bao nhiêu )
Chàng trai mỉm cười đáp :
- Chỉ cần thầy nhận lời thôi ! Mọi
thứ còn lại con lo được ạ !
- Suy nghĩ hồi lâu người thầy trả
lời :
- Thôi được ! Nếu các con không
chê có một người cha như ta !
Thế rồi mọi chuyện sau đó cũng xảy
ra suông sẻ như ý nguyện của đôi trẻ . Tuy nhiên , ngay ngày hôn lễ cử hành lại
xảy ra một biến cố nho nhỏ khiến mọi người một phen đứng tim ! ….. Số là sau
khi cử hành nghi thức hôn phối tại nhà thờ Hạnh Thông Tây vừa kết thúc . Lúc
bước xuống bậc thang tam cấp ra về chẳng may sơ ý thế nào mà mẹ chú rể vấp té bị
trật gân nên phải bó bột ! Khi về đến nhà , bà cụ liền nắm tay người thầy và
nói :
- Mọi sự giờ đây xin phó thác cho
thầy . Mong thầy hãy thay tôi làm chủ hôn cho các con nhé !
- Dạ ! ….. Người thầy ấp úng trả
lời .
Hôm sau , khi sang đến bên nhà gái . mọi
phần vẫn diễn ra như đã định chỉ có lúc trao của hồi môn cho con dâu là hơi bị
gián đoạn một chút !!! MC cầm micro dõng dạc tuyên bố cùng hai họ :
- Sau đây , cha chồng sẽ trao của hồi môn cho con dâu ! …..
Chẳng biết cha chồng lúng túng thế nào
mà con dâu thì cứ nhìn cha chồng ….cười !!! Còn cha chồng thì đỏ mặt tía tai
không tài nào gắn nổi sợi dây chuyền khiến mọi người phải một phen cười lộn
ruột !!!
Đám cưới diễn ra vô cùng vui vẻ .
Cha mẹ cô dâu càng lúc càng quý chú rể bởi vì cha chàng không những thật lịch
sự mà còn rất hiểu biết , ông nói chuyện về công việc lao động chân tay như một
người cả đời gắn bó với nó vậy ….. Nhưng điều đáng nói là những chuyện sau đám
cưới . Một người khách đến dự tiệc rồi ra về là chuyện thường , còn đây là cha
của chú rể . Nhìn những điều không dám thốt thành lời …. Trong mắt đôi trai gái đang tràn trề hạnh
phúc , ông chẳng thể làm gì khác hơn là đóng trọn vai diễn của mình . Con trai
ông không không phải nông dân nên rất vụng về khi được hỏi về cách chăm sóc cây
cà phê , nhưng điều đó không làm cho niềm vui bị giảm đi ! …..
Rồi mọi chuyện cũng kết thúc êm
đẹp . Đôi vợ chồng mới cưới lưu luyến tiễn thầy ra thị trấn để lên xe ra về .
Lúc này không có ai , chỉ có ba người với nhau không cần phải đóng kịch . Nhưng
làm sao có thể xưng hô khác được nữa !!!
- Chúng con chào cha .
- Chào hai con …..
… Một năm trôi qua , mùa đông lại đến . Một tối , khi đang dạo quanh nhà thờ
như thường lệ . Nhà tu nọ chợt nghe tiếng gọi vui mừng :
- Con chào cha ! …..
Nhà tu nhận ra ngay là
chàng trai hôm nào . Dù không thể nhớ mặt tất cả những người nhà tu đã giúp đỡ
nhưng chàng trai này là một kỷ niệm đặc biệt bởi chưa có ai cầu xin nhà tu một
điều tương tự như vậy ………………………..……
-
Chào con !!!
- Mấy hôm nay , ngày nào con cũng đến
đây . Chàng trai khẩn khoản … Con mong được gặp cha !
- Để làm gì ? Nhà tu ngạc nhiên !
…..
- Vợ con mới sinh em bé .
- Ông bà ngoại mời ông nội đến ăn mừng mẹ tròn con vuông . Giọng chàng trai đầy
hy vọng đồng thời cũng rất ngập ngừng . Quả là chàng mong muốn nơi một nhà tu
trẻ gặp gỡ tình cờ một điều hơi quá đáng ! Nói xong , nhìn thấy đôi mắt nhướng
lên vì kinh ngạc của nhà tu thì chàng tiếp ngay :
- Con cũng định là nếu không gặp
được cha thì sẽ thưa với ông bà ngoại là ông nội đang bệnh nặng .
- Chẳng ai muốn mình là người đang
bị bệnh nặng cả , con trai .
Ông nói với một nụ cười tươi tắn
trên môi :
- Biết tặng cháu nội món quà gì đây ? …………………………………………
Ông bà ngoại tíu tít mừng vui khi
ông nội đến . Còn phải nói ! Làng cà phê nhỏ bé mấy khi có khách xa về . Không
phải chỉ ông bà ngoại mừng mà như là cả họ vui mừng . Hôm nay nhà này mời ông
ăn một bữa , ngày mai nhà khác mời ….. Cứ như vậy , nhà nào cũng kéo ông đến . Lần
thứ nhất là sau tiệc cưới , và đây là lần thứ hai ông được bao nhiêu người mời
mọc . Họ nấu những món ăn hiếm hoi trong mùa đông cực lạ và rất sung sướng khi
thấy ông ngon miệng ; Để mừng cháu nội ông kháu khỉnh , mừng con dâu ông khỏe
mạnh , mừng con trai ông đáng mặt nam nhi làng cà phê , vậy thôi . Họ không biết
ông là ai nên không dạ thưa , không cố gắng làm ông hài lòng , không điệu bộ ,
không kín đáo quan sát đợi ông cau mày là vội dọn thay món khác , không chuẩn
bị trước đến lúc này thì thế này và tý nữa thì thế kia . Tất cả thật giản dị
như vốn là như vậy . Nhà tu thấy lòng dâng lên một niềm vui khó tả và ông thấy hãnh diện khi nhìn thấy ánh mắt mọi người nhìn con trai
của mình lúc nói về anh .
Chỉ một năm thôi mà anh đã trở thành một trong những người làm rẫy sành sỏi
nhất làng cà phê này . Có một đứa con trai đáng mặt nam nhi thật không dễ , ông
hiểu sâu sắc điều này .
- Rảnh rỗi ông lại về thăm cháu
nhé !
Câu nói và những cái vẫy tay lưu
luyến khiến ông xúc động .
Ông chợt thấy có lỗi khi
lừa dối những người đôn hậu chân thành như vậy ! Nhưng biết làm sao đây ? Nhất
là khi tất cả đang rất hạnh phúc ……………………………………
Cho đến một ngày , bé Bi vòng đôi tay nhỏ xíu
qua cổ ông , miệng bập bẹ gọi : - “ Ông nội ơi …..” thì ông nhận ra mình đến
đây không chỉ vì chàng trai , không phải vì trách nhiệm tình cờ số phận sắp đặt
. Ông đến đây vì bản thân mình muốn . Mỗi lần chìa má cho bé Bi hôn , ông thấy
lòng trào lên niềm xúc động lạ lùng . Bước chập chững vấp vào ngưỡng cửa , bé
òa khóc giơ hai tay về phía ông tin cậy . Ông muốn cho bé tất cả những tiện
nghi dành cho một đứa cháu nội nhưng ông ngại . Nhìn bé chơi những viên sỏi ,
vỏ ốc . Ông quyết định khi bé lớn tuổi đi học sẽ nói thật và đưa bé vào học một
trường danh tiếng nhất ……………………………
Nhưng chưa kịp thực hiện
thì nhà tu đã phải nhận sứ vụ mới ra đi tới một miền xa xôi hẻo lánh để truyền
giáo chẳng biết đến bao giờ mới quay trở lại . Nhà tu lúc này mong được gặp lại gia đình của
chàng trai nọ để nói cho họ biết về món quà mà ông giấu kín trong lòng bao lâu
nay trước khi ông phải lên đường ra đi . Nhưng ông không phải đợi lâu một giây
nào cả ……….
Ngay lập tức , họ xuất hiện trước cửa tu viện .
Ông thấy lòng ấm áp vì họ đã nhận ra ông là ai ? …..
Còn ông thì ngượng ngùng :
- Các con
biết từ bao giờ ? -
- Ngày đám cưới đã có người nhận
ra … Thầy .
- Thầy là tu sỹ dòng Cát Minh . Chàng trai
trả lời .
- Hãy gọi ta bằng cha như con vẫn
thường gọi .
Nhà tu nói và cảm thấy hạnh phúc . Đúng vậy , hạnh phúc và tiếc nuối
- Cha chưa làm được gì cho các con
và bé Bi – Giọng ông chỉ còn là tiếng thì thào ………………..
- Nhưng ta có một món quà ……..
- Cha đã cho con rất nhiều rồi ! ….. Chàng
trai nghẹn ngào .
- Ta đã làm được gì đâu ?…..
- Nếu ta biết con nhận ra ta là ai , hẳn
ta đã ……..
Giọng ông nghẹn lại và tràn đầy hối tiếc !
- Cha đã cho con một người vợ hiền
.
- Cha đã cho con của con những kỷ niệm về ông nội .
- Cha đã cho con một làng cà
phê làm quê nhà ….. Và hơn cả , Cha đã
cho con ….. một cuộc đời !!!
….. Nếu sau này con không còn dược gặp lại cha nữa thì trong lòng con hình ảnh
của cha vẫn luôn ngự trị …
- Cha là một vị thầy đáng kính cho con của
con noi theo .
- Cha đã dạy con lòng biết ơn và đức bác
ái ……………….
- Cảm
ơn cha – Người cha của con !!! – Chàng trai bật khóc …..
Khuôn mặt của vị nhà tu kia ánh
lên nét ngỡ ngàng . Ông rút vội trong túi áo ra một thẻ tín dụng trao vào tay
chàng trai . Chàng trai chỉ kịp ôm choàng lấy nhà tu và áp khuôn mặt đầm đìa
nước mắt trên vai của người đã thay đổi đời anh từ một tối mùa đông … Sau lưng
anh , bé Bi trên tay mẹ mở to đôi mắt tròn xoe , kỷ niệm cuối cùng của bé về
ông nội là một khuôn mặt hiền từ đang mãn nguyện cười .………………………………..
LEHA
VINHSAN
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét